“Trong cuộc đời này lần đầu tiên anh thấy cậu ấy đau lòng như vậy, rất nhiều lần cậu ấy khen em trước mặt anh, anh luôn cho rằng hai người sẽ kết hôn, bởi vì con người Mạnh Hòa Bình rất cố chấp, đối xử tốt với ai thì cả đời này quyết một lòng không thay đổi. Cậu ấy đối xử tốt với anh, cả đời này quyết không thay lòng làm huynh đệ của anh, cậu ấy yêu em, có thể cãi nhau với giai đình, góp nhặt từng đồng, muốn kết hôn với em. Thậm chí cậu ấy đã từng nói với anh, con trai của hai người sau này nhất định sẽ nhận anh làm cha nuôi. Cậu ấy chưa từng nghĩ rằng em lại không cần cậu ấy nữa. Lúc cậu ấy khóc, cách xa cả một Thái Bình Dương, trong lòng anh nghĩ, anh lại không có cách nào cả, người huynh đệ tốt nhất của anh, bị một người con gái làm tổn thương đến thế này, anh lại không có cách nào cả.”
“Lúc anh gặp em lần đầu tiên, anh nghĩ, Vưu Giai Kỳ, tôi nhận ra cô rồi, hóa ra là cô. So với ảnh mấy năm trước đây, em cũng không thay đổi gì mấy, cũng không hề xinh đẹp hơn. Tại sao lại là em? Tại sao chỉ là một người con gái như thế, làm cho Hòa Bình bị mê hoặc đến không còn phân biệt được gì nữa , làm cho cậu ấy có thể vì em mà khóc.”
“Không ngờ rằng em vẫn chưa kết hôn, anh nghĩ đó là báo ứng, em vứt bỏ Hòa Bình, cuối cùng người ta cũng vứt bỏ em. Anh muốn xem xem, rốt cục là em có bản lĩnh gì, anh tặng hoa cho em, gọi điện cho em, hẹn em nhưng em cũng không chịu ra, anh yên lặng nhìn em, muốn tìm ra điểm đặc biệt của em, có thể làm cho Hòa Bình đau khổ vì em. Nếu em cắn câu, anh sẽ lập tức vứt bỏ em, giúp người huynh đệ tốt nhất của anh báo mối hận nhiều năm trước đó. Anh có thể nhẹ nhẹ nhàng nhàng cảm thấy, năm đó cậu ấy đau khổ vì em, đáng giá đến nhường nào, Nhưng em lại không hề có ý định nào với anh, lúc đó anh nghĩ, hoặc là em quá ngu ngốc, hoặc là em quá biết diễn kịch, nắm vững sự có chừng mực tốt đến như vậy. Em đã muốn đùa, đương nhiên anh sẽ cùng đùa với em, anh đã gặp rất nhiều phụ nữ, qua khoảng thời gian dài, nhưng chiếc đuôi hồ ly có giấu kỹ đến đâu cũng có thể lộ ra, Nhưng bản lĩnh của em lại không lộ ra một chút nào, người phụ nữ khác, hoặc là yêu tiền của anh, hoặc là yêu gia thế, hoặc là yên con người anh, tóm lại đều giống nhau, nhưng em thật sự không quan tâm, cả ngày ở cùng anh, cũng không thèm nhìn anh thêm một cái.”
“Tối hôm đó ăn cơm xong, anh đưa em về, em ngủ trên xe. Đến nơi anh muốn gọi em xuống, nhưng em ngủ đến mức mơ hồ, chỉ nói một câu: “Mạnh Hòa Bình, đừng đùa nữa.”
“Lúc đó anh mới biết trong nhiều năm nay, đã nhiều năm như vậy, không chỉ có cậu ấy vẫn nhớ đến em, hóa ra em cũng chưa từng quên cậu ấy.”
“Cũng chính là lúc đó, anh mới biết không ngờ rằng mình lại đố kỵ với Hòa Bình.”
“Hôm đó em ngủ hai tiếng đồng hồ, anh ngồi trong xem ôm em, em dựa vào lòng anh ngủ, trong lòng anh nghĩ, tại sao lại là em? Em không thông minh, cũng không xinh đẹp, thậm chí còn hơi ngốc, tại sao anh lại yêu em? Tại sao lại là em? Chẳng lẽ là vì em không coi trọng anh sao? Nhưng anh ôm em, chính là không muốn em tỉnh dậy, bởi vì em hễ tỉnh dậy, anh sẽ không thể không buông tay.”
“Anh sống đã 33 năm, cũng đã từng thích người khác, ly ly hợp hợp, cũng đã có lúc động lòng. Nhưng ngày hôm đó anh nghe tiếng đồng hồ tích tắc tích tắc trên tay, trôi qua từng phút từng giây, trong lòng anh nghĩ, mỗi giây qua đi, thời gian anh có thể ôm em như vậy sẽ lại bớt đi một giây, khoảng thời gian anh ở bên cạnh em, lại bớt đi một giây. Anh quyết định gọi em dậy, sau này sẽ không gặp em nữa.”
“Cả đời này anh không hề biết cảm giác nhớ một người, nửa đêm tỉnh dậy, đột nhiên nhớ em. Cho dù anh ở đâu, cho dùng là ở nơi nào, anh cũng nhớ đến em. Cuối cùng anh gọi điện cho em, vừa nghe thấy giọng nói em anh lại yếu lòng, mỗi lần anh đều nghĩ, đây sẽ là lần cuối cùng, lần cuối cùng anh gặp em, lần sau anh sẽ không gọi điện cho em nữa, anh phải quên em.”
“Cuối cùng lại là em nói chia tay, em nói chia tay một cách nhẹ nhàng, em dựa vào việc anh yêu em, em có thể vứt bỏ anh một cách tỉnh bơ như thế sao, anh với Hòa Bình hai người bọn anh, không ngờ lại đều ngã trong tay em như thế.”
“Sau khi anh ốm, em đến bệnh viện thăm anh, lúc em nhìn Mạnh Hòa Bình ngay cả ánh mắt em cũng đang run rẩy, cái đồ ngốc như em, không thể lừa gạt người khác được chút nào, quả thật ngốc, cách nhiều năm như vậy hóa ra vẫn yêu cậu ấy, nhưng năm đó tại sao lại muốn rời xa cậu ấy? Cũng chỉ có anh ngốc hơn em, bởi vì anh lại vẫn yêu em.”
“Anh biết anh chẳng sống được bao lâu nữa, bệnh của anh, chắc cũng chỉ tầm 1,2 năm.
Tối hôm đó em mang há cáo đến bệnh viên, em gõ cửa thật sự anh đang ở trong phòng, nhưng anh không mở cửa, cuối cùng em ngồi trên ghế, anh nhìn em từ khe cửa, bụng cứ sôi, giống như một đứa trẻ. Anh nghĩ hay là thôi, em vẫn còn trẻ, anh cũng không nên hại em nữa. Nhưng cuối cùng em lại quay lại, em nói với anh, em không đợi được anh. Vì câu nói đó, anh quyết định giữ em lại, cho dù là thêm một chút ít thời gian, thêm một chút ít thời gian có được em, cũng tốt.”
“Hôm đó em bị thương, em bảo anh đừng đến thăm em, nhưng cuối cùng anh vẫn cứ đi, Giai Kỳ, em không hề biết, anh nhìn thấy xe của Hòa Bình đỗ dưới tầng nhà em, anh đứng ở xa nhìn, nhìn cậu ấy một mình ngồi trong xe, cứ ngồi cho đến khi trời sáng. Anh là một người đàn ông, anh biết một người đàn ông yêu một người phụ nữ là như thế nào. Cậu ấy ngồi trong xe cả một đêm, anh không biết cậu ấy nghĩ gì, nhưng anh biết rõ bản thân mình đang nghĩ gì, anh đãng nghĩ rốt cục anh đã làm cái gì? Anh đưa 3 người chúng ta chìm vào một bước như thế này, anh thật quá không trọng nghĩa khí. Cuối cùng nhìn trời sáng từng chút một, anh cũng quyết tâm cắt đứt chuyện này.”
“Hai người thật là giống nhau, một người thì một lòng không thay đổi, một người thì quá ngu ngốc, khổ hơn nữa khó khăn hơn nữa cũng một mình chịu đựng. Nhưng anh không giống thế, anh cảm thấy không chịu được, người mà anh yêu, phải toàn tâm toàn ý đối với anh, bởi vì anh cũng toàn tâm toàn ý đối với người đó, anh dốc hết toàn bộ sức lực, cho nên không thể tha thứ cho việc trái tim người ấy ở nơi khác. Giai Kỳ, cho nên anh không yêu em, anh không còn yêu em nữa. Xin em cũng dừng việc tự mình hại mình hại người khác lại, đi nói rõ ràng với Mạnh Hòa Bình, năm đó tại sao em lại phải rời xa cậu ấy. Hai người đều cho rằng tác thành cho nhau, nhưng lại làm càng làm tổn thương nhiều người hơn, thật sự tính cách của Giang Tây cũng giống anh, đều không thể khoan dung, cho nên xin em rời xa anh, đừng quay trở lại nữa.”
Anh cười cười nhẹ nhàng : “Giai Kỳ, những lời nói hôm nay của anh đều là nói thật. Còn em cho đến bây giờ vẫn đang tự lừa dối bản thân mình, vì thế, chỉ có mũi em mới mọc dài ra thôi.”
Nói dài như vậy, Giai Kỳ cảm thấy giống như nằm mơ, giọng nói của cô nhẹ nhàng, nhỏ nhoi, giống như là nói mê: “Nhưng anh không biết, em và Mạnh Hòa Bình, không thể nữa rồi.”
“Cho dù em có yêu anh ấy hơn nữa, cũng không thể.”
Cùng Chuyên Mục